HÃY ĐỂ TÔI KỂ

Câu chuyện về

Đó là một trong những ngày đầu tháng 9, một buổi tối lạnh và buốt, tôi và cô ấy ngồi cùng nhau tại một tầng thượng của quán cà phê lạ ở ngã tư ở Sài gòn. Chúng tôi đã ngồi ở đó rất lâu, cùng nhau nghe những bản nhạc buồn, cùng kể về mọi thứ, cùng nhau ngồi xem ảnh về những ngày cũ – về những ngày mà chúng tôi gọi đó là thanh xuân. Cái lạnh của giữa đêm, à không của khởi đầu một ngày mới nó thổi vào hai con người quen ở một quán lạ, nhưng đâu đó trong khoảnh khắc ấy tôi vẫn thấy ấm áp. Năm ấy, tôi 22 và cô ấy tròn 20.

Cô ấy là một người rất đặc biệt, ít nhất là với tôi. Một người không quá nổi bật, không quá dễ gần, cũng không quá nhẹ nhàng, nhưng với tôi thì đó là điều gì đó không thể diễn tả bằng lời. Chúng tôi gặp nhau lần đầu cũng tại một quán cà phê, đó là một khoảng thời gian thật sự đen tối mà tôi vừa trải qua, nó vắt kiệt đi mọi thứ của tôi và cướp mất rất nhiều thứ. Mỗi ngày tôi vẫn loay hoay về mọi thứ, tôi thích uống quán cà phê mà cô ấy làm, tôi thích nhìn cô ấy, chỉ như vậy – chỉ nhìn thôi – nhưng nó thật sự bình yên. Cô ấy kéo tôi ra khỏi những điều tồi tệ ấy.

Cọng cỏ – là những gì mà cô ấy được gọi. Nó đã ở với cô ấy rất rất lâu rồi, tôi không hỏi nhiều về quá khứ hay sự bắt nguồn của nó. Điều mà tôi biết, nó là một điều nhỏ nhưng ẩn chứa trong đó là một sự mạnh mẽ – ít nhất là bên ngoài. Tôi hiểu sự mạnh mẽ đó có trông như thế nào đi nữa, nó vẫn là Cọng cỏ, và bạn hiểu đấy, bạn biết bạn cần phải làm những gì. Cũng trong buổi tối ấy, cô ấy và tôi cùng nói về Cọng cỏ – của Cọng cỏ, vậy là congco’s ra đời. Đó là ngày 9.9.2019 – một đêm lạnh.

congco’s là một món quà mà tôi muốn dành cho cô ấy. Tôi muốn dành nó cho người con gái ấy, và dùng nó để diễn tả cảm giác mà tôi không thể diễn tả. Tôi không biết congco’s sẽ đi được bao xa, nhưng tôi biết được: Nó đã bắt đầu.

Cảm ơn vì đã ở đó, và đã ở đây. Và hy vọng vẫn sẽ ở đây.

Trích trong nhật ký của tôi ngày 9.9.2019